Giang hồ đồn um: một tiểu mỹ nhân mới xuất hiện, vừa ra mắt đã được hai vị tiền bối khét tiếng massage lâm thu làm đồ đệ. Danh tiếng nổi như cồn, khiến lão Tam (tức lão đây) không ngồi yên nổi, lập tức phi ngay Cửu Trại diện kiến.
Đặt lịch chiều, tranh thủ ghé quán quen nạp chút máu + mana rồi thẳng tiến.
Vào phòng, cửa vừa hé – ôi thôi chết lão! Một tiểu cô nương bước vào, da trắng mịn như ngọc, chân dài miên man, eo nhỏ xíu, mông cong muốn chết, đôi mắt long lanh biết cười, đúng chuẩn “hồng nhan họa thủy” phiên bản đời thực. Lão vừa nhìn đã thấy máu nóng dâng trào.
“Đồ nhi lại đây, để Tam sư phụ kiểm tra xem hai vị sư phụ kia dạy con tới đâu rồi…”
Hóa ra em ấy lại là hậu bối cùng trường cũ của lão, cách nhau vài chục khóa. Đệt, trùng hợp thế! Thế là lão không khách sáo nữa, lập tức xuất chiêu.
Tay lão tung hoành khắp chiến trường, núm hồng nhỏ xinh ửng lên, bụng phẳng lì phập phồng theo từng nhịp mút liếm. Lão tung tuyệt kỹ “Bù Lông Thần Chưởng” hết công suất, tưởng em ấy sẽ quỳ xin tha… ai ngờ!
Bỗng nhiên hai bắp đùi trắng nõn như hai ngọn Thái Sơn ập tới kẹp chặt đầu lão, gót chân ngọc ấn sau gáy – tuyệt kỹ “Đoạt Mệnh Kẹp Đầu” trong truyền thuyết! Miệng lão dính sát vào nơi thơm ngọt nhất, không thở nổi, nội công đảo lộn, suýt ngất.
Không còn đường lui, lão đành dốc toàn lực liếm – bú – tấn công liên hoàn… cho đến khi em ấy rên lên một tiếng dài khoái lạc, hai đùi nới lỏng, cả người mềm oặt như mèo con nằm dụi vào lòng lão, nũng nịu: “Sư phụ… con mệt quá, ngủ chút nha…”
Lão thoát chết trong gang tấc, thở hổn hển: “Nội lực đồ nhi còn yếu lắm, phải bồi bổ thêm mới được!”
Kết quả: lão nằm bất tỉnh, em ấy vẫn còn dư sức gõ cửa “cộc cộc cộc – hết giờ rồi anh ơi”.
Đặt lịch chiều, tranh thủ ghé quán quen nạp chút máu + mana rồi thẳng tiến.
Vào phòng, cửa vừa hé – ôi thôi chết lão! Một tiểu cô nương bước vào, da trắng mịn như ngọc, chân dài miên man, eo nhỏ xíu, mông cong muốn chết, đôi mắt long lanh biết cười, đúng chuẩn “hồng nhan họa thủy” phiên bản đời thực. Lão vừa nhìn đã thấy máu nóng dâng trào.
“Đồ nhi lại đây, để Tam sư phụ kiểm tra xem hai vị sư phụ kia dạy con tới đâu rồi…”
Hóa ra em ấy lại là hậu bối cùng trường cũ của lão, cách nhau vài chục khóa. Đệt, trùng hợp thế! Thế là lão không khách sáo nữa, lập tức xuất chiêu.
Tay lão tung hoành khắp chiến trường, núm hồng nhỏ xinh ửng lên, bụng phẳng lì phập phồng theo từng nhịp mút liếm. Lão tung tuyệt kỹ “Bù Lông Thần Chưởng” hết công suất, tưởng em ấy sẽ quỳ xin tha… ai ngờ!
Bỗng nhiên hai bắp đùi trắng nõn như hai ngọn Thái Sơn ập tới kẹp chặt đầu lão, gót chân ngọc ấn sau gáy – tuyệt kỹ “Đoạt Mệnh Kẹp Đầu” trong truyền thuyết! Miệng lão dính sát vào nơi thơm ngọt nhất, không thở nổi, nội công đảo lộn, suýt ngất.
Không còn đường lui, lão đành dốc toàn lực liếm – bú – tấn công liên hoàn… cho đến khi em ấy rên lên một tiếng dài khoái lạc, hai đùi nới lỏng, cả người mềm oặt như mèo con nằm dụi vào lòng lão, nũng nịu: “Sư phụ… con mệt quá, ngủ chút nha…”
Lão thoát chết trong gang tấc, thở hổn hển: “Nội lực đồ nhi còn yếu lắm, phải bồi bổ thêm mới được!”
Kết quả: lão nằm bất tỉnh, em ấy vẫn còn dư sức gõ cửa “cộc cộc cộc – hết giờ rồi anh ơi”.