ae ơi, trước giờ t toàn hỏi giá, hỏi số, chưa từng rv bài nào cho ra hồn. bị mấy thằng đồng nghiệp thách: “mày có giỏi thì viết bài trên 400 view 10 tim, tao bao nguyên bàn karaoke tân phú”. nghe sôi máu, t nhận kèo luôn, nay liều lên sóng luôn một em mới toanh hôm qua, mong ae thương tình thả view + tim giúp t thắng kèo, chứ không mấy thằng đó nó cười đểu cả tháng.
em nó là thư ký hụt của sếp t, lần trước đi cùng sếp mới để ý: mặt y chang crush cấp 3 t thương thầm 2 năm không dám nắm tay. lần này t lẻn đi một mình, quyết “bù đắp” cho tuổi trẻ dở dang năm xưa.
vô phòng, xông hơi xong ngồi phê thuốc chờ. cửa mở “cốc cốc cốc”… mẹ ơi, giống crush tới 80-90%, tim t đập muốn rớt ra ngoài. chưa kịp hoàn hồn thì bé nó trèo thẳng lên đùi, khăn lau người nhẹ nhàng, giọng ngọt xớt:
“anh đợi em lâu chưa nè?”
thằng nhỏ bên dưới nó réo: “đè ciu tao nãy giờ, đét mông bù đi anh ơi!”
t kiềm chế dữ lắm, chỉ cười cười, kéo nhẹ bé lại hôn một phát lên môi rồi thì thầm:
“cho anh kb zalo cái nào, anh kể em nghe chuyện xưa…”
tay thì tranh thủ lướt nhẹ lên cặp đùi trắng mịn, vuốt đã đời. trong đầu tưởng tượng mặt sếp nếu biết thư ký hụt của ổng đang ngồi trên đùi nhân viên thì chắc sếp khóc =))
kb xong bé nó đưa điện thoại lại, đôi môi e ấp chuẩn bị “mút” tiếp thì… mẹ điện thoại reng cái điệu “con cò bé bé” t ghét nhất đời. pin còn 5%, t up vội đoạn này đã, tối nay t viết tiếp đoạn “bù đắp tuổi trẻ” cho ae, phê lắm!
em nó là thư ký hụt của sếp t, lần trước đi cùng sếp mới để ý: mặt y chang crush cấp 3 t thương thầm 2 năm không dám nắm tay. lần này t lẻn đi một mình, quyết “bù đắp” cho tuổi trẻ dở dang năm xưa.
vô phòng, xông hơi xong ngồi phê thuốc chờ. cửa mở “cốc cốc cốc”… mẹ ơi, giống crush tới 80-90%, tim t đập muốn rớt ra ngoài. chưa kịp hoàn hồn thì bé nó trèo thẳng lên đùi, khăn lau người nhẹ nhàng, giọng ngọt xớt:
“anh đợi em lâu chưa nè?”
thằng nhỏ bên dưới nó réo: “đè ciu tao nãy giờ, đét mông bù đi anh ơi!”
t kiềm chế dữ lắm, chỉ cười cười, kéo nhẹ bé lại hôn một phát lên môi rồi thì thầm:
“cho anh kb zalo cái nào, anh kể em nghe chuyện xưa…”
tay thì tranh thủ lướt nhẹ lên cặp đùi trắng mịn, vuốt đã đời. trong đầu tưởng tượng mặt sếp nếu biết thư ký hụt của ổng đang ngồi trên đùi nhân viên thì chắc sếp khóc =))
kb xong bé nó đưa điện thoại lại, đôi môi e ấp chuẩn bị “mút” tiếp thì… mẹ điện thoại reng cái điệu “con cò bé bé” t ghét nhất đời. pin còn 5%, t up vội đoạn này đã, tối nay t viết tiếp đoạn “bù đắp tuổi trẻ” cho ae, phê lắm!